Ai cũng biết thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội, không muốn thành con chuột bạch nhỏ thì đừng để lộ sự khác biệt của mình.Hắn đến hồ nước cạnh đó dọn dẹp sạch sẽ vết máu, chỉnh đốn lại xiêm y, lạnh nhạt đi ra ngoài.Lúc này hắn chỉ mong mau mau trở về tiểu viện của mình, nghiên cứu cái siêu năng lực của mình cho rõ ràng một chút.
Thế là hắn còn chẳng liếc mắt tới ba con tuyết điêu ở trên giả sơn.Nuôi chim? Còn nuôi cái gì nữa!Hắn đi nhanh ra khỏi điểu xá, đưa mắt liếc gã sai vặt đang đợi ở bên ngoài như không có chuyện gì xảy ra."Nói với đại nương của ta một tiếng, ta về đây.""Dạ, thập tam thiếu gia!"Hắn ngẫm nghĩ rồi vẫn không đến gặp đại nương.
Y phục hắn bị cào nát rồi, Bạch gia đại phu nhân này thật sự không phải người bình thường, khótránh khỏi việc sẽ bị nhìn ra gì đó.Để tránh khỏi việc bị chú ý, hắn vẫn nên nói cáo biệt cho thỏa đáng.Dù sao vài ba ngày cũng sẽ gặp mặt, hắn nghĩ đại nương sẽ không suy nghĩ nhiều.Chuyện quan trọng nhất hiện tại là sự thay đổi của cơ thể mình.Đây chính là vốn liếng mà sau này hắn có thể dùng để sống yên phận ở thế giới này.
Hắn sẽ ăn sung mặc sướng hay ăn trấu nuốt tro thì phải xem thay đổi này rồi.Hơn nữa, trong lòng hắn thoáng có cảm giác rằng siêu năng lực này cũng không chỉ đơn giản là tái tạo siêu tốc.Hắn ra khỏi Tử Vân Các, bước một bước lên xe ngựa."Trở về Thanh U Tiểu Trúc!""Ngài ngồi vững nhé, thập tam gia!"Thanh U Tiểu Trúc nằm tựa vào Tiểu Hồi sơn, tứ hợp viện không lớn không nhỏ, xung quanh trồng đầy cây trường thọ bốn mùa tươi tốt.Kiến trúc gần nhất cũng cách nơi này hơn một, hai trăm mét, tiểu viện tĩnh mịch, vắng vẻ, nhưng Bạch Đông Lâm lại cực kỳ thích chỗ này.Đây cũng chính là thứ duy nhất mà vị mẫu thân hắn chưa bao giờ gặp để lại cho hắn.Đuổi lão bộc đi rồi, Bạch Đông Lâm đi trên con đường nhỏ lát đá, đi nhanh tới cửa.
Hắn nhìn lại dấu hiệu mình để ở mấy chỗ một chút, thấy chúng không thay đổi gì mới yên tâm mở cửa lớn ra.Hắn mới tới thế giới này, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn, chẳng qua là cảm nhận về nguy cơ của mình tương đối lớn mà thôi.Trong viện không có một bóng người.
Ngày thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, Bạch Đông Lâm đã đuổi mấy nha hoàn, nô bộc ra ngoài.Kiếp trước hắn đã độc lai độc vãng thành tính, cũng lo một số thói quen của mình kiếp trước sẽ ảnh hưởng đến hành vi cử chỉ, tạo ra phiền phức không cần thiết.
Hắn cũng không quá yên tâm về những nha hoàn, nô bộc này, có thể là vì kiếp trước hắn đã thấy quá nhiều âm mưu quỷ kế!Vừa hay như vậy cũng dễ kiểm tra bàn tay vàng của bản thân.Bạch Đông Lâm đi tới phòng ngủ, lật gối lấy một thanh chủy thủ còn trong vỏ.Vỏ thanh chủy thủ được làm bằng vàng, bên trên điểm xuyết mấy viên bảo thạch, cực kỳ hoa lệ.Bạch Đông Lâm khẽ dùng sức một chút, rút chủy thủ ra, lưỡi dao dài một thước, sáng lấp lánh, nhìn qua thì nó không phải thứ được tô vàng nạm ngọc.Thanh chủy thủ này là quà sinh nhật năm mười một tuổi đại tỷ tặng cho hắn.Hắn lấy khăn ra, cắn vào miệng, ánh mắt dừng lại một cái, đột nhiên đâm xuyên một đao qua lòng bàn tay trái."Ư!"Bạch Đông Lâm kêu lên một tiếng đau đớn, khuôn mặt nhỏ đau đớn tới mức mồ hôi lạnh nhễ nhại.
Hắn cắn răng một cái, rút chủy thủ ra, máu tươi bắn tung tóe trên mặt đất.Những thứ này đều không phân tán sự chú ý của hắn, hai mắt hắn vẫn nhìn chằm chằm lòng bàn tay.Chỉ thấy máu tươi trong lòng bàn tay lập tức ngừng chảy, vết thương đã hoàn toàn kín miệng!Hắn lau sạch máu đi, thấy trong lòng bàn tay chẳng có đến nửa dấu vết thương để lại."Quả nhiên là thật, chuyện trong điểu xá ban nãy không phải ảo giác, cũng không phải ngẫu nhiên, ta đã thật sự thức tỉnh được khả năng đặc biệt này!"Mãi đến hiện tại, sự lo lắng trong lòng Bạch Đông Lâm mới dịu xuống."Nguyên lý của năng lực này là gì?""Không giống như hệ thống, nó không có vang lên giọng nói nào cả!""Năng lực này tiêu hao cái gì? Nó có tuân thủ định luật bảo toàn năng lượng không?"Bạch Đông Lâm nhảy lên một cái, không hề cảm thấy cơ thể có gì yếu đi, hẳn nó không tiêu hao năng lượng của mình, nhưng mà hắn cũng không xác định được.
Nhỡ nó là cái loại âm thầm hao tổn tuổi thọ thì hắn cũng không cảm giác được!"Hai lần đều là hai tay bị thương, liệu có khi nào vị trí khác trên cơ thể mình không có năng lực này không?"Hắn nghĩ là làm, cởi quần ngồi lên ghế, cắn khăn tay.Hàn quang lóe lên, trong nháy mắt, trên hai đùi bị khoét hai cái lỗ máu.
Dù sao cũng phải kiểm tra, thay vì bị đau hai lần thì thà làm luôn trong một.Giống như hai tay vậy, lần này hắn còn chưa kêu đau lên thì vết thương trên đôi chân đã khép lại!"Tiếp theo sẽ là lục phủ ngũ tạng."Bạch Đông Lâm cởi quần áo, ngồi xếp bằng dưới đất, khuôn mặt nghiêm túc.Phần này cũng không giống như tứ chi, không làm tốt sẽ nguy hiểm tính mạng, tuy là hắn đã gần như tự tin 100%..
Bạch Đông Lâm hơi do dự, dời chủy thủ để ở vị trí trái tim tới sau eo.
"Thật ra ta vẫn còn sợ chết, ngay cả tỷ lệ chưa tới 1% ta cũng không dám cược!""Đây không phải là sợ chết, đây là thận trọng!"Dù sao thận cũng có hai quả, nhiều cũng không có ích gì, mượn một bên ra làm thí nghiệm là được.
Hắn nhắm mắt lại, tay hơi dùng sức, chủy thủ lập tức đâm xuyên qua quả thận bên phải!Quả nhiên, giống như hắn đã đoán trước, ngay giây phút rút chủy thủ ra, vết thương đã khép lại.
Ngay khi Bạch Đông Lâm cầm chủy thủ xoay xoay mấy lần, chuẩn bị tiếp tục ra tay, thì một luồng hào quang bảy sắc chợt lóe lên trong linh hồn hắn, một phần thông tin xuất hiện trong nội tâm.
Cánh tay đang giơ cao của Bạch Đông Lâm ngừng lại, hai mắt hiện lên sự sáng tỏ.
Hắn buông chủy thủ xuống, dừng cái hành vi đẫm máu này lại.
"Thì ra là thế!"Bạch Đông Lâm chậm rãi đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, bước từng bước ra ngoài viện, ngẩng đầu trông lên bầu trời đêm đã tối đen, ngân hà rực rỡ!Hắn mân chặt môi, muốn cười, nhưng hắn nhịn được!"Trời không tạo Bạch Đông Lâm ta, chư thiên vạn giới như đêm dài!""Ngẩng cao đầu, ngạo thế gian! Có Đông Lâm ta sẽ có trời!""Ha ha ha!"Bạch Đông Lâm đã dùng nỗ lực lớn nhất để cố nén không bật cười, tiếc thay hắn vẫn không nhịn được.
Bởi lẽ! sự kinh hỉ mà bàn tay vàng này cho hắn thật sự quá lớn!Phần thông tin hiện ra trong tiềm thức rất ngắn, chỉ hai câu thôi.
Bất tử bất diệt!Hấp thu bất kể thương tổn nào trên lý thuyết, đồng thời cường hóa chính mình!Cảm giác nguy cơ trong lòng Bạch Đông Lâm giảm đi quá nửa, hắn vẫn chưa đắc ý hoàn toàn.
Bởi lẽ hắn biết rõ cũng lắm hắn cũng chỉ là ngụy vô địch mà thôi, hắn vẫn còn là hạng chỉ có thể đứng đó chịu đòn!Vẫn chưa vô địch chân chính, ít nhất thì hắn vẫn chưa phải.
Bằng sự suy luận của mình, hắn bèn nghĩ đến hai cách để đối phó bản thân.
Sử dụng đòn công kích vượt quá khả năng chịu đựng của hắn để không ngừng hủy diệt hắn, vừa sống lại là đánh thành hư vô!Hạn chế trong năng lực của hắn chính là thương tổn hắn hấp thụ không thể vượt quá hạn mức cao nhất mà bản thân thừa nhận được.
Nói cách khác, hắn không thể bị miểu sát, nếu không chỉ có thể sống lại tại chỗ, chứ không thể hấp thu thương tổn biến thành sức mạnh.
Chưa kể dù có thể không bị miểu sát thì xác suất chuyển hóa thương tổn này cũng không phải là một trăm phần trăm, nhưng rốt cuộc là bao nhiêu thì phải từ từ nghiên cứu mới biết được.
Cách thức thứ hai càng đơn giản hơn nữa, trực tiếp sử dụng loại hình phong cấm thời không.
Loại phong cấm khác thì có thể không được, nhưng phong cấm thời không thì hoàn toàn có thể.
Một khi hắn bị ngưng kết thời không của bản thân, hắn muốn không chết cũng không được!Ngay cả một gã xuyên việt giả bình thường, cực kỳ bình thường như hắn đây cũng có thể nghĩ ra được hai cách khắc chế, vậy chư thiên vạn giới có nhiều đại lão như vậy, còn không cơ trí bằng hắn sao?Nếu như hắn khoe khoang mù quáng, hắn có thể sẽ bị làm cho sống không bằng chết đó!Khiêm tốn trưởng thành mới là vương đạo!"Nhất định ta phải giữ bí mật về năng lực này cho tốt, năng lực dù có cường đại hơn nữa, nhưng nếu như ai ai cũng biết, chắc chắn sẽ bị người ta tìm ra cách khắc chế!""Không biết mới là kinh khủng nhất!""Tối đa chỉ có thể để lộ một chút năng lực hồi phục, dùng che giấu tai mắt người ta là được!""Bọn hắn cho là ta ở tầng thứ hai, còn mình thì ở tầng thứ năm, nhưng thật ra ta đã ở tầng một nghìn lẻ một rồi!Là tầng cao nhất!"Có thân thể bất tử bất diệt, ta đã không cần lo về vấn đề luyện võ trí tàn nữa, không biết bao lâu nữa nhị ca mới về được, không thể cứ sống tạm bợ mãi!"Có năng lực cường đại thế này, hắn không cố gắng lợi dụng để biến bản thân trở nên mạnh mẽ thì thật là đáng tiếc.
Theo như lời của nhị ca, từ khi còn trong bụng mẹ, đệ tử đại tông môn đã được nuôi dưỡng bằng bí pháp, những đứa trẻ như vậy khi sinh ra thường sẽ có thiên phú dị bẩm, thậm chí sẽ thức tỉnh thể chất đặc thù.
Nhị ca chính là thể chất Kiếm Tâm Thông Minh, là thiên tài kiếm đạo chân chính! Vậy nên từ nhỏ huynh ấy đã được đưa vào tông môn bồi dưỡng.
Mà một kẻ bình thường như hắn chỉ có chờ đến sau khi phát triển hoàn toàn rồi mới tu luyện được một ít võ học phàm tục.
Một là võ hiệp, một là tu tiên!Hoàn cảnh cũng không giống nhau, xác thực là cách biệt một trời!Tiên pháp chân chính chỉ có trong tông môn, còn thế giới phàm tục, dù là hoàng thất, cũng không có!"Trước ngày hôm nay, ta có thể cả đời cũng chỉ lăn lộn ở thế giới phàm tục, sau đó chết già!""Nhưng bây giờ đã không còn như vậy nữa!"Bạch Đông Lâm siết chặt nắm tay, ánh mắt quyết đoán.
Không phải là hắn vô dụng, không có bàn tay vàng thì không thể trở nên nổi bật, tu tiên vấn đạo, mà thực tế hiện thực chính là tàn khốc vậy đấy!.