Mặc dù giọng điệu của Thẩm Xuân Giang không tốt nhưng Thẩm Loan cũngkhông từ chối.Nghe lời ông ta nói, quay lại và ngồi xuống một lần nữa.Đơn giản cô chỉ muốn xem người này có thể làm ra chuyện xấu gì, biết đâu còncó việc gì đó lớn hơn việc ly hôn với Dương Lam?Thẩm Xuân Giang đã là người không nắm quyền mà còn luôn ốm yếu sinhbệnh, ông ta như một con sư tử điên, chạy loạn, bất chấp.Thẩm Loan đột nhiên tò mò, ông ta tự cao tự đại như thế thì có thể dám tự đàohố chôn mình sao?"Ba nói đi." Cô bày ra tư thế chăm chú lắng nghe.Thẩm Xuân Giang khẽ liếc nhìn Thẩm Phi đang im lặng không lên tiếng nhưngánh mắt của cô ta lại nhìn vào hai người Thẩm Khiêm và Thẩm Loan.Nhìn chằm chằm một lúc lâu, ông vẫn không mở miệng nói.Mà Thẩm Khiêm và Thẩm Loan còn bình tĩnh hơn ông ta, nhìn thì cứ nhìn, tốtnhất là cho tới lúc tới đóa hoa cũng nở, dù sao thì địch không động mình cũngkhông động, để xem ai có thể kiên trì đến cùng.Cuối cùng, Thẩm Xuân Giang vẫn là người thua cuộc đầu tiên.Hai người bọn họ cũng không phải là Dương Lam có thể để mặc cho ông tavòng vo bóp chết."Mấy đứa trẻ trong gia đình chúng ta đều rất có triển vọng, đặc biệt là hai anhem tụi con..."Thẩm Khiêm mỉm cười lắng nghe.Thẩm Loan không chỉ lắng nghe mà còn gật đầu đồng ý.Thẩm Xuân Giang: "..." Đứa con gái bất hiếu này! Làm ông ta thực sự muốn óira máu...Thẩm Khiêm nhìn thấy động tác của cô, khẽ liếc thoáng thấy vẻ mặt tức khôngnói thành lời củaThẩm Xuân Giang, nụ cười trên môi càng đậm.Về phần Cao Duy Thu, cô ta đương nhiên đang đứng về phía người đàn ông củamình, nhẹ nhàng xoa bóp lưng cho Thẩm Xuân Giang: "Nói từ từ, đừng nênnóng giận."Quả nhiên, Thẩm Xuân Giang lập tức bình tĩnh lại.Tiếp tục nói: "Đều là người một nhà, anh em trong nhà nên hỗ trợ lẫn nhau, chỉnhư thế mới giúp cho gia tộc phát triển lâu dài, không ngừng phát triển."Thẩm Khiêm: "Ba, rốt cuộc ba có ý gì?""Con thấy đó, mỗi ngày A Phi chỉ ngồi ở nhà cũng không phải chuyện tốt, tạisao không để con bé hỗ trợ công ty?"Thẩm Nghiên cau mày, ánh mắt dò xét nhìn vào mặt Thẩm Phi, anh ta nhìn côta từ đầu đến chân.Quay đầu nhìn Thẩm Xuân Giang: "Ba chắc chắn chứ?""Đương nhiên!""Nhìn dáng vẻ bây giờ của em ấy, cả người ốm yếu chỉ có thể ở bệnh viện,không nói tới việc vào công ty, ngay cả công việc bình thường cũng làm khôngđược."Con nói thế là sai rồi" Thẩm Xuân Giang ôn tồn nói: "A Phi tuy đi đứng có chỗkhông tiện phải dựa vào xe lăn, thân thể tuy thực sự không tốt nhưng đầu óc conbé không có vấn đề gì cả!""Đầu óc?"Thẩm Xuân Giang gật đầu: "Cũng mới gần đây ba mới phát hiện ra rằng con bécó khả năng ghi nhớ rất giỏi, và có những hiểu biết độc đáo về quản lý công ty."Thẩm Khiêm nhướng mày, trong mắt hiện rõ sự nghi ngờ."A Phi, tự mình nói đi."Cô gái ngồi trên xe lăn im lặng mỉm cười, ánh mắt trong veo sâu thẳm bắt gặpánh mắt dò xét của Thẩm Thiên cũng không hề né tránh hay che giấu, vô hìnhtạo nên vẻ sợ hãi toát ra từ sự nhát gan cùng ngây thơ khiến người ta mềmlòng...Đáng tiếc nhìn thấy trong mắt Thẩm Khiêm chẳng những không sinh ra mộtchút cảm giác thương hại mà trái lại còn có một tia kỳ quái không nói nên lờicùng sự cự tuyệt rõ rệt.Rõ ràng, biểu cảm của cô ta lúc này rất giống với Thẩm Loan ngày trước.Anh ta có thể thương hại Thẩm Loan, thậm chí từ bỏnguyên tắc của mình,nhưng đối với một Thẩm Phi nhu nhược yếu đuối lại khiến anh ta có cảm giácthực sự chán ghét mà không thể giải thích được.Không ai có thể biết lí do tại sao, ngay cả bản thân Thẩm Khiêm cũng không thểhiểu được.Có lẽ Thẩm Loan là ngoại lệ duy nhất mà những người khác không thể saochép!Thẩm Phi: "Anh à, em có thể giúp sắp xếp hồ sơ, tốc độ rất nhanh. Công việcnày không cần chạy trước chạy sau, em có thể phụ giúp chút ít. Nếu anh khôngtin, anh có thể sắp xếp thời gian cho em thử việc...""Vậy là việc muốn vào công ty là do em đề nghịTrong mắt người đàn ông lộ rõsự sắc bén, như muốn thề phải cạo sạch lớp da ngụy trang của đối phương.Thẩm Phi lộ ra vẻ mất mát: "Em... em chỉ muốn tìm việc gì đó để làm... Cũngkhông cần phải ở nhà cả ngày chờ người khác hầu hạ giống như một kẻ vôdụng. Em không có ý tranh giành quyền lực, cũng không muốn làm quản lý,hoặc giám đốc điều hành, miễn là không nhàn rỗi cả ngày, em muốn làm mộtngười có ích và làm những việc có ích, như vậy em cũng vô cùng thỏa mãn rồi.""Chỉ là không muốn nhàn rỗi như vậy... em thực sự nghĩ như vậy?"Thẩm Phi gật đầu, đôi mắt đầy chân thành không giống như đang tỏ vẻ."Nếu là như vậy thì em hãy giúp Đinh bá chăm sóc hoa lá bên ngoài. Việc nàyvừa tiện cho hành động của em vừa đỡ nhàm chán, em nghĩ sao?""Nhưng..."Thẩm Khiêm: "Không phải vừa mới nói, chỉ cần em có thể không cần nhàn rỗinhư vậy nữa thôi sao? "Thẩm Phi: "...""Nếu em nghĩ rằng việc chăm sóc hoa và cây dường như quá đơn giản làm choem không cảm giác được một chút thành tựu, vậy anh có thể nói rõ cho em biết,có một số việc nhìn qua thì đơn giản nhưng khi làm thì chưa chắc đã dễ, em tựmình kiểm nghiệm thì sẽ hiểu rõ thôi. uản gia Chu..."Chu Khánh Phúc bước tới: "Vâng. ""Nói với bác Đinh một tiếng, cô tư muốn chăm sóc hoa cỏ giúp ông ấy. Bắt đầutừ ngày mai...""Chờ đã! A Phi sức khỏe không tốt, sao có thể để con bé làm việc nặng nhưvậy?! "Thẩm Xuân Giang cau mày, trong mắt đầy vẻ không đồng ý."Ồ? Chăm sóc hoa cỏ là công việc nặng, thế sửa chữa sắp xếp hồ sơ là côngviệc nhẹ nhàng?"Thẩm Xuân Giang lúng túng trước câu hỏi của con trai mình."Tóm lại bắt buộc phải cho con bé vào công ty!"Sắc mặt Thẩm Khiêm trầm xuống, nói không được thì bắt đầu giở trò?!"Ba đang... ra lệnh cho con à?""Ra lệnh cho con thì làm sao? Tôi là ba của anh!" Thẩm Xuân Giang lên giọng,vẻ mặt đúng lý hợp tình.Không đợi Thẩm Khiêm kịp phản ứng, Thẩm Loan đã cười nhạo trước.Chẳng lẽ Thẩm Xuân Giang không còn gì để nói ngoại trừ câu "Tôi là ba ruộthoặc là người sinh ra anh"?Ngày trước cũng ra vẻ như vậy với cô, bây giờ cũng ra vẻ như thế với ThẩmKhiêm."Có cái gì đáng cười sao?" Sắc mặt Thẩm Xuân Giang lạnh lùng, ánh mắt nhưdao."Tự nhiên thấy có vài thứ rất buồn cười." Thẩm Loan mỉm cười, nói chuyện nhẹnhàng không để ý."Đừng có giả vờ! Rõ ràng đang cười nhạo tao!"Thẩm Loan nhướng mày, hỏi lại: "Ngài là thứ gì đó sao?"Hai mắt Thẩm Xuân Giang phát hỏa, ngay cả Thẩm Phi cũng không khỏi kinhngạc.Nhưng sau khi nghe Thẩm Loan nói tiếp: "Con nói con buồn cười một số thứ,nhưng ngài không phải là thứ gì cả, vậy đâu phải cười nhạo ngài?"Sắc mặt già nua của Thẩm Xuân Giang trở nên xanh mét.Thẩm Loan tỏ vẻ vô tội: "Con nói gì sai sao? Không phải sao? Ngài thực sựkhông phải là thứ gì!""...""Sao chị có thể nói chuyện với ba như thế?" Một giọng nói chất vấn nhẹ nhàngvang lên từ bên cạnh.Thẩm Loan quay đầu lại, nhìn ánh mắt Thẩm Phi có vẻ không đồng ý, như thểcô đã phạm một tội lỗi không thể tha thứ, đã làm một chuyện trời đất cũngkhông thể dung tha.A...Tất cả mọi người trên thế giới này đều có tư cách để nhìn cô như vậy, ngoại trừcô ta- Thẩm Phi!"Chị nói chuyện với ba thế nào?" Thẩm Loan cười lạnh, bên môi hiện lên mộtvòng cung châm biếm: "Có phải thính giác của em có vấn đề hay không, hay làcó chỗ không hiểu?""Chị nói ba... không phải thứ gì..." Giọng điệu sợ hãi khiếp nhược, ánh mắt rụtrè co rúm, vẻ mặt ngây ngô tựa như ngây thơ không hiểu chuyện."Ồ? Có phải em muốn chị nói "Ba là một thứ gì" đúng không?"Thẩm Phi lắc đầu: "Em không có ý đó...""Ồ, vậy hóa ra em cũng biết bản thân không phải thứ gì.""..." Cảm giác muốn ói ra máu.Thẩm Xuân Giang sắp tức giận, nhưng ông ta nghe thấy Thẩm Khiêm nhẹmắng---"Đủ rồi! Ai cũng nên nói ít lại."Thẩm Loan bĩu môi, rất ý thức không nói chuyện nữa.Thẩm Xuân Giang vẻ mặt bối rối: Tao đã nói gì? Tao còn chưa kịp mở miệng,mà con mẹ nó, mày nói tao bớt tranh cãi?!Ánh mắt Thẩm Phi khẽ động, ánh mắt lướt qua Thẩm Khiêm cùng Thẩm Loan,lộ ra vẻ bình tĩnh âm thầm đánh giá."Vẫn là một câu nói kia, Thẩm Phi không thích hợp gia nhập công ty."Vẻ mặt Thẩm Xuân Giang giật giật: "Em con chỉ muốn có việc để làm thôi!Con là anh trai của nó mà không thể thỏa mãn một yêu cầu nhỏ như vậy sao?"Thẩm Khiêm không dao động: "Con nói tìm việc để làm. Không phải tham giacông ty, trồng cỏ trồng hoa ở nhà cũng là có chuyện, nếu không được nữa thìgiúp người giúp việc dọn dẹp quét tước vệ sinh sạch sẽ cũng được.""Sao con dầu, muối đều không ăn vậy? Thẩm Xuân Giang này chỉ muốn tìm tìmcho con gái mình một công việc để làm, nó phải làm công việc có thể diện, làmviệc trong vườn, dọn dẹp, thế thì thành cái gì?! Đường đường là cô tư mà phảilàm những công việc này, để người khác nghe thì chỉ làm người ta cười đếnrụng răng!"Sóng mắt Thẩm Khiêm không động, nét mặt cũng không lộ ra vẻ gì: "Trongcông việc không phân biệt sang hèn.""Vào Minh Đạt, cho dù chỉ là sắp xếp hồ sơ thì đó cũng là một công việc trí óc,còn ở nhà, đi làm culi, làm người hầu sao?!"Thẩm Khiêm cau mày.Thẩm Xuân Giang thấy sự buông lỏng của anh, lời nói thêm nghiêm túc: "Emcon cũng chỉ phân loại hồ sơ, cũng không tham gia vào hoạt động kinh doanhcủa công ty, sẽ không cản trở con thì việc gì con phải vô lý như vậy?"...""Dù sao hai đứa cũng là anh em, ngày trước đã có thể bao dung với Thẩm Loan,vậy tại sao bây giờ con lại không thể chấp nhận được Thẩm Phi?""...""Được rồi, chuyện này nghe ba, cứ để A Phi làm trợ lý trong văn phòng chủtịch, ngày thường chịu trách nhiệm sửa sang và xử lý tài liệu.""Chờ đã..." Thẩm Khiêm chưa nói lời nào, nhưng Thẩm Loan lại không có tốttính như vậy: "Ý ngài là làm trong văn phòng chủ tịch? Làm trợ lý?"Thẩm Xuân Giang gật đầu: "Có vấn đề gì sao?""Đương nhiên, con là chủ tịch Minh Đạt. Ngài muốn điều phối nhân viên đếnvăn phòng chủ tịch thì có phải cần hỏi ý kiến của con, cần con đồng ý không?""Không phải anh trai con đã đồng ý rồi sao?""Anh ấy đồng ý là chuyện riêng của anh ấy. Liên quan gì đến con?"Vẻ mặt của Thẩm Xuân Giang đột nhiên trầm xuống: "Ý con là gì?""Có hai chuyện. Thứ nhất, Thẩm Phi muốn gia nhập công ty không phải chỉ cầnmột mình Thẩm Khiêm là có thể tự mình quyết định, còn phụ thuộc vào chủtịch là con có đồng ý hay không. Thứ hai, cho dù anh ấy đồng ý, anh ấy cómuốn sắp xếp người vào văn phòng của con, cũng không phải ngài nói một lờilà được..." Đừng quá coi trọng bản thân.Thẩm Loan không nói nửa câu cuối cùng, nhưng ý tứ rất rõ ràng.Không ai trong số những người có mặt ở đây là ngu ngốc, vì vậy tất nhiên họcũng hiểu.Đặc biệt là Thẩm Xuân Giang, ông ta biết quá nhiều về đức tính xấu xa của congái mình nên ông ta sẽ không giữ được một chút mặt mũi nào khi nói ra.Thẩm Phi không biết là vì sợ hãi hay là vì lý do khác, lúc Thẩm Loan nói xongliền cúi đầu xuống, không nhìn ra được biểu hiện cụ thể."Xem ra con phải làm ba tức chết mới bằng lòng bỏ qua!"Thẩm Loan vẻ mặt khiếp sợ: "Ba, ngài ngàn vạn lần đừng nghĩ tới chuyệnkhông hay, tính mạng quý giá như thế nào? Nếu thật sự xảy ra chuyện, ngườikhác chỉ biết mắng Thẩm Phi không hiểu chuyện, tất cả là do ba vì em ấy bậntrước bận sau, cuối cùng tức giận chết mất.""Ba đang nói con— ""Con như thế nào?""Con muốn khiến ba tức chết!""...Ồ." Thẩm Loan nhẹ nói, vẻ mặt thờ ơ.Ồ?Ồ cái gì?Sau đó?Thẩm Loan dời mắt, cong môi mỉa mai cười lạnh.Đe doạ tính mạng là hành động ngu ngốc nhất, có muốn chết thật không?Được rồi, vậy tự tìm chết đi.Thẩm Xuân Giang đôi mắt lóe lên sự âm trầm, ẩn chứa nỗi hận: "Thẩm Loan,con quá ngông cuồng!""Ba, con càn rỡ cũng không phải ngày một ngày hai, hiện tại ngài mới biếtsao?""...."Trong bầu không khí càng ngày càng căng thẳng. Người đã im lặng từ lâu làThẩm Phi đột nhiên nhìn Thẩm Loan và nói nhỏ: "Chị ơi, chị không muốn emvào công ty sao?"Thẩm Loan bắt gặp ánh mắt đầy rụt rè và đầy sợ hãi của cô ta, ngay lập tứcbùng nổ khiến vẻ mặt cô trở nên sắc bén và đáng sợ.Chỉ trong một khoảnh khắc, Thẩm Phi thực sự cảm thấy một luồng sát khí xôngthẳng vào mặt mình, như thể ngay trong giây tiếp theo sẽ chặt đầu và kết thúccuộc đời cô ta.Khi nhìn kỹ hơn, cô phát hiện ra rằng trong mắt người kia không có gì khácngoài sự lạnh lùng.Dường như khoảnh khắc đó chỉ là ảo giác của cô.Thẩm Loan: "Không phải là chị có muốn hay không, mà là em có thể haykhông."Thẩm Phi nghiêng đầu, ánh mắt mang vẻ khó hiểu: "Em... không hiểu."Tầm mắt rơi vào nửa người dưới của cô ta, ngoài hai chân cũng chỉ có chiếc xelăn lạnh lẽo, Thẩm Loan không hề giấu diếm ý định của mình mà nhìn chân côta đánh giá, thậm chí trong mắt còn có vài phần hà khắc.Lời nói cũng sắc bén và trực tiếp: "Chị cảm thấy trạng thái hiện tại của emkhông phù hợp với địa điểm nào khác ngoài ở nhà và bệnh viện."Thẩm Xuân Giang:"Đó là lý do ba để con bé vào văn phòng chủ tịch. Thứ nhấtlà ít người, yên tĩnh, thứ hai, cũng dễ dàng trông nom con bé, con thậm chí đãcó chức chủ tịch rồi, bây giờ ba không tranh giành hay giành giật nữa, con cònkhông thể đồng ý một yêu cầu nhỏ bé như vậy của ba sao? "Nói tới đây, Thẩm Xuân Giang ho dữ dội.Cao Duy Thu vội vàng giúp ông dễ thở: "Chậm lại, từ từ, đừng gấp..."Thẩm Loan nhìn khuôn mặt đỏ đến phát tím vì khó thở của ông ta, không biếtđang suy nghĩ gì.Một lúc sau: "Được rồi, con đồng ý."Vừa nói ra lời này, không chỉ có Thẩm Xuân Giang sững sờ tới mức quên cả hokhan, ngay cả Thẩm Khiêm cũng ngạc nhiên, thỏa hiệp chắc chắn không phải làphong cách của Thẩm Loan.Nhưng tại sao cô lại đồng ý?"Thẩm Phi có thể gia nhập công ty, hoặc sắp xếp để em ấy làm trợ lý trong vănphòng chủ tịch, nhưng—" Thẩm Loan chuyển giọng: "Con có một yêu cầu.""Yêu cầu là gì?""Vì em ấy muốn trở thành trợ lý của chủ tịch, có tiền lương của một nhân viênnghiêm túc thì nhất định phải phục chúng, em ấy không thể thua kém ngườikhác, nếu không thì phải ở nhà ngoan ngoãn sống một cuộc sống của một thiênkim tiểu thư!" Hàm ý là cô ta có thể làm trợ lý cho chủ tịch. Chỉ cần làm đượcnhững gì mà trợ lý chủ tịch nên làm.Chân mày Thẩm Xuân Giang nhíu chặt: "A Phi hành động không tiện, nếu gặpphải trường hợp xã giao thì vẫn để con bé làm sao? Việc này chính là đang làmkhó người khác!""Con có thể để em ấy không làm công việc này, nhưng bộ não phải xứng đángvới vị trí trợ lý chủ tịch, Vị trí này cần phải có hiệu suất và hiệu quả công việc,nếu không, con sẽ đích thân sa thải em ấy.""Nhưng...""Ba! Con có thể! "Thẩm Phi nói, cắt ngang Thẩm Xuân Giang: "Ba hãy tintưởng con, được không? "Thẩm Loan nói nhiều như vậy, kèm theo một đống yêu cầu, chẳng qua là muốncho cô ta biết khó mà lui, nhưng Thẩm Phi lại không rút lui, cô ta chỉ muốnchứng minh cho Thẩm Loan biết, cho dù đi đứng không tiện cũng có thể đạp côdưới gót chân.Nếu Thẩm Phi đã đồng ý, thì Thẩm Xuân Giang tự nhiên sẽ không có phản đối.Vốn dĩ là cô ta yêu cầu được gia nhập công ty, Thẩm Xuân Giang chỉ thỏa mãnnhu cầu của cô ta."Anh trai, anh nghĩ thế nào?" Thẩm Loan đột nhiên quay sang hỏi Thẩm Khiêm."...Em quyết định là được."Các ý kiến đã đạt được thỏa thuận, nhiệm vụ của Thẩm Xuân Giang đã hoànthành, ông ta thỏa mãn rời đi với Cao Duy Thu.Ông ta phải quay lại bệnh viện để tiêm thuốc.Thẩm Loan cũng đứng dậy: "Không còn chuyện gì nữa, chúng ta đi thôi.""Ừ." Thẩm Khiêm đứng dậy, đi trước một bước.Thẩm Loan đi theo, khi đi ngang qua Thẩm Phi, cô bỗng dừng lại, giơ tay vỗ vỗvai người phụ nữ, cười nhưng trong không cười: "Minh Đạt không phải nơi chongười thường muốn vào là được vào. Em may mắn có cơ hội này nên phải nắmthật chặt đấy. Phải giữ gìn và trân trọng nó."Câu cuối cùng mang ý nghĩa sâu xa.