Khoảng chừng nửa canh giờ sau bên trong Hỏa long đỉnh lúc này có ba khối cầu to như ngón tay cái, dưới sự vây quanh của linh hỏa có thể mơ hồ thấy được ba khỏa đan dược đang chậm rãi thành hình.
Lục Lâm Thiên lẩm bẩm nói, chờ sau khi hắn đột phá được tu vi linh lực rồi xuất quan cũng không muộn.
Ăn một viên Địa linh đan vào Lục Lâm Thiên bắt đầu luyện hóa năng lượng, viên Địa linh đan trong cơ thể chậm rãi hóa thành một cỗ năng lượng khổng lồ.
Vận chuẩn m Dương Linh Vũ quyết, Lục Lâm Thiên có chút cảm giác xe nhẹ đi đường quen bắt đầu luyện hóa, Địa linh đan dù gì cũng là đan dược tam phẩm cao giai, năng lượng bên trong nó tuyệt đối không ít. Lúc này năng lượng đầy rẫy trong cơ thể hắn bắt đầu tiến vào khí hãi.
Năng lượng bên trong Địa linh đan đối với linh lực có tác dụng. Lúc này bên trong khí hải của Lục Lâm Thiên, từng đạo năng lượng bắt đầu hội tụ, dưới sự luyện hóa của m Dương Linh Vũ quyết đang liên tục hóa thành từng đạo linh thực.
Năng lượng khổng lồ này khiến cho Lục Lâm Thiên có cảm giác hắn đang thôn phệ một Linh sư Tứ trọng, có thể còn kém một chút. Chỉ là cho dù có thôn phệ Linh sư Tứ trọng thế nhưng cũng hỗn tạp, sau khi luyện hóa hắn chiếm được một phần mười đã tốt lắm rồi. Nhưng đan dược này hắn không cần phải bỏ đi tạp chất. Nói cách khác, toàn bộ năng lượng trong Địa LInh đan sẽ bị hắn thôn phệ, so ra với việc thôn phệ Linh Sư Tứ Trọng quả thực còn có nhiều chỗ tốt hơn.
Cứ như vậy luyện hóa, thời gian lại chậm rãi trôi đi…
– Tiểu tử kia còn chưa ra sao? Đã hơn mười ngày rồi.
– Chắc hẳn hắn đang bế quan, chúng ta cứ chờ một chút, chờ hắn đi ra rồi động thủ.
– Thế nhưng chỉ sợ chúng ta làm lớn quá, nghe nói tiểu tử kia và Bạch Mi trưởng lão quan hệ không tệ, đến lúc đó liệu chúng ta có bị trừng phạt hay không?
– Bạch Mi trưởng lão sao? Sợ cái gì, yên tâm đi, nếu chúng ta bị phạt đến lúc đó tự nhiên sẽ có người xuất đầu thay cho chúng ta.
Phía sau núi có mấy đạo thân ảnh đang ẩn núp nói chuyện với nhau.
– Vẫn thiếu một chút, tiếp tục.
Ba ngày sau, Lục Lâm Thiên mở hai mắt, vốn trước đó tu vi Linh Sư của hắn đã đạt tới Thất trọng trung kỳ, sau khi dùng một viên Địa linh đan cũng không thể đạt tới được bát trọng.
Không chút do dự, Lục Lâm Thiên lại tiếp tục dùng một viên Địa linh đan, sau khi đột phá tới Bát trọng mới có thể tiếp tục đột phá tới Cửu trọng a. Đến lúc đó mới có thể chuẩn bị đột phá Vũ Phách và Linh Phách.
Vân Dương Tông cường giả như mây, tuy rằng mình có thực lực không tồi, thế nhưng so với đệ tử thân truyền hoặc là đệ tử lão làng, bằng vào chút thực lực này không thấm vào đâu. Hơn nữa trong đây còn có người của Triệu gia, bọn hắn đã bắt đầu đối phó hắn, bản thân hắn cũng chỉ có thể tự tăng thực lực mới đáp trả được bọn họ.
Cứ như vậy tu luyện trong thạch động, Tiểu Long sau khi ăn vào một viên linh đan cũng chậm rãi tu luyện, quanh thân được bao phủ bởi một tầng quang mang.
Thời gian chậm rãi trôi qua, tới ngày thứ ba đột nhiên thân thể Lục Lâm Thiên sáng lên, trong thiên địa dường như có một cỗ lực lượng bị hắn hút vào cơ thể, khí tức cường hãn hơn trước đó vài phần.
Phanh!
Khí hải trong đầu truyền đến một tiếng trầm muộn, không gian bên trong khí hải được mở rộng gấp mấy lần, mà lúc này Lục Lâm Thiên cũng đã đột phá tới Linh Sư Bát trọng.
Khí tức của hắn tiếp tục được kéo lên, một lúc lâu sau mới ổn định trở lại. Lúc này quanh thân Lục Lâm Thiên có một vòng quang manh như ẩn như hiện, cảm giác được linh lực sung mãn trong cơ thể, Lục Lâm Thiên không khỏi mỉm cười, mỗi lần đột phá một trọng, thực lực của hắn cũng tăng trưởng gấp bội.
– Không khéo nửa tháng rồi. Cũng nên xuất quan thôi.
Lục Lâm Thiên thu thập một phen, Tiểu Long cũng nhanh chóng nhảy lên vai hắn, một người một thú rời khỏi sơn động.
– Nhanh đi thông tri cho lão đại, tiểu tử kia đã xuất quan.
Ở sau một tảng đá phía xa có hai thân ảnh lập tức rời đi.
– Lão đại, khí tức trên người ngươi thực mạnh a. Từ tin tức trong đầu ta mà nói, ngươi hẳn là Linh Vũ song tu. Đúng không?
Thanh âm của Tiểu Long vang lên trong đầu Lục Lâm Thiên.
– Không sai.
Lục Lâm Thiên cười nói.
– Lão đại, ngươi quả thực là cường hãn, Linh Vũ song tu, vạn người không có lấy một người a.
Tiểu Long kinh ngạc, vẻ mặt vô cùng hưng phấn nói.
– Tiểu Long, ngươi biết phụ mẫu ngươi là ai hay không?
Lục Lâm Thiên hỏi.
– Không biết, trong đầu ta không có ký ức này.