Đông Phương Xá Nguyệt bước tới, đứng sau lưng thần thú Tứ Tượng: “Kẻ phàm trần, cậu đã biết sự lợi hại của bản đế chưa?” “Ở trước mặt bản đế, những kiến thức cậu tích lũy được cả đời chỉ đáng được xem là trò cười!” “Chỉ cần bản đế muốn thì bản đế có thể giết chết cậu ngay bây giờ!” “Trong khi cậu không hề có bất kỳ cơ may phản kháng nào!” Cô ta đứng trên cao, lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh ở dưới: “Quỳ xuống, thần phục!” Diệp Bắc Minh cười một tiếng: “Được thôi, cô cầu xin tôi đi!” Nụ cười của Đông Phương Xá Nguyệt cứng đờ lại: “Cậu đừng nghĩ là tôi không dám giết cậu!” “Thu!” Năm ngón tay trắng như ngọc bóp chặt lại! Một luồng áp lực cực kỳ kinh khủng ập tới! Tròng mắt của Diệp Bắc Minh lập tức bị sung huyết, máu thịt bị dồn ép về phía lục phủ ngũ tạng! “Á!” Diệp Bắc Minh khẽ kêu lên, khoảnh khắc anh ngất đi, trên trán xuất hiện một con mắt! Con mắt thần ma! Một giọng nói già nua vang lên: “Hậu duệ của tôi mà cô cũng dám động vào sao?” Cuối cùng Đông Phương Xá Nguyệt cũng biến sắc: “Di thể khiếm khuyết của Thần Ma ư? Sao có thể như vậy được!” Đột nhiên. Ma khí sôi sục trong con mắt thần ma, hình thành nên một Lĩnh vực tuyệt đối! Toàn bộ sức mạnh phép tắc đều biến mất! Một giây sau. Một xúc tua vươn ra từ trong con mắt thần ma, quấn quanh eo của Đông Phương Xá Nguyệt, kéo cô ta tới trước mặt Diệp Bắc Minh! “Kẻ phàm trần, cậu dám khinh nhờn bản đế à?” Đông Phương Xá Nguyệt quát gằn một tiếng. Mắt Diệp Bắc Minh đỏ ngầu đầy tơ máu! Đồng tử sổ dọc của con mắt thứ ba giữa trán đen thăm thẳm tựa như hố đen! Hai tay Diệp Bắc Minh bóp chặt lại, giữ lấy vòng eo nhỏ của Đông Phương Xá Nguyệt! Thân thể hai người dán sát vào nhau! Tiếng hít thở nặng nề, mùi hương của đàn ông phả thẳng vào mặt cô ta! Mặt hai người càng ngày càng sát lại gần nhau, chóp mũi chạm vào nhau! “Cậu muốn làm gì?” Thân thể yêu kiều của Đông Phương Xá Nguyệt run lên: “Khinh nhờn Thần Đế, cậu...” Ầm! Tiếng xé vải vang lên! “Ôi!” Đông Phương Xá Nguyệt hét lên một tiếng. Toàn thân cô ta run rẩy. Cô ta là Thần Đế nhưng cũng là một người phụ nữ! Một người phụ nữ hoàn hảo không chút tì vết! Lúc này, hai tay Diệp Bắc Minh giữ chặt lấy Đông Phương Xá Nguyệt, trong mắt anh ngập tràn tơ máu! Đông Phương Xá Nguyệt run rẩy: “Sao cậu dám? Tôi là Xá Nguyệt Thần Đế… Ưm…” Miệng cô ta bị chặn lại! “Tôi không thấy, tôi không thấy gì hết!” Thần thú Tứ Tượng sợ rùng mình, quay người nhảy xuống hồ nước nhanh như một làn khói! ... Một ngày sau. Đông Phương Xá Nguyệt thay một bộ đồ khác, lạnh lùng nhìn thần thú Tứ Tượng nằm rạp mình bên bờ hồ: “Ám Sắc Ma Thần? Hay cho cái tên Ám Sắc Ma Thần!” “Ai dạy cậu đặt cái tên này vậy? Thần thú Tứ Tượng, cậu thật to gan!” Thần thú Tứ Tượng run lẩy bẩy: “Chủ nhân, lúc ngài mất tích, thuộc hạ không có chỗ dựa nên đã tới Ma giới!” “Thuộc hạ cảm thấy cái tên Ám Sắc Ma Thần này rất phù hợp với phong thái của mình nên mới đặt cho mình tên gọi như vậy!” “Chủ nhân, thuộc hạ thực sự không hề dám phản bội ngài!” Tuy nói vậy nhưng trong lòng thần thú Tứ Tượng lại không nhịn được lẩm bẩm: “Mẹ kiếp, đúng là phụ nữ!” “Chuyện này vốn chẳng hề liên quan gì với bản thần thú cả!” Đông Phương Xá Nguyệt lạnh lùng nói: “Tôi hỏi cậu chuyện này à?” Thần thú Tứ Tượng nuốt nước bọt: “Chủ nhân, chuyện vừa rồi thuộc hạ không hề thấy gì hết!” “Cậu còn nói nữa hả?” Đông Phương Xá Nguyệt giận dữ ra mặt. Thần thú Tứ Tượng ngửa mặt lên trời thề thốt: “Chủ nhân, vừa rồi không hề xảy ra chuyện gì hết!” Sắc mặt Đông Phương Xá Nguyệt dịu lại. Đôi mắt đẹp của cô ta dần trở nên lạnh lùng, quay về với vẻ kiêu ngạo trước đây! Cô ta nhìn về phía Diệp Bắc Minh ở đằng xa. Thì thấy… Ma khí quanh người Diệp Bắc Minh sôi trào, hóa thanh một thứ trông như chiếc kén, bao bọc lấy người Diệp Bắc Minh! Sát ý lóe lên trong mắt Đông Phương Xá Nguyệt rồi lập tức biến mất! Cô ta im lặng một lát rồi mới lạnh lùng mở miệng: “Kẻ phàm trần, đừng vui mừng quá sớm!” “Sớm muộn gì tính mạng của cậu cũng sẽ thuộc về tôi!” Mảnh vỡ tháp Càn Khôn Trấn Ngục trong tay cô ta rạch một đường giữa không trung, tạo nên một khe hở không gian! “Tôi còn để lại cho cậu một niềm vui hết sức lớn lao đấy!” Nói rồi, cô ta cưỡi trên mình thần thú Tứ Tượng, biến mất! ... “Cảnh giới Thiên Huyền?” Khoảnh khắc mở mắt ra, Diệp Bắc Minh lập tức cảm thấy thực lực của bản thân đã thay đổi! “Xảy ra chuyện gì vậy?” “Không phải là mình đang đánh nhau với Đông Phương Xá Nguyệt sao? Tại sao mình lại thăng cấp thế này?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười thành tiếng: “Hề hề, nhóc con nhà cậu hấp thụ một phần sức mạnh của Đông Phương Xá Nguyệt thì thăng cấp có gì lạ đâu?” “Cái gì cơ? Tôi hấp thụ sức mạnh của Đông Phương Xá Nguyệt hả?” Diệp Bắc Minh ngẩn người: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Cậu kiểm tra tay phải của mình đi!” “Tay phải?” Diệp Bắc Minh cúi đầu nhìn thử, con ngươi lập tức thu nhỏ lại! Không ngờ trong tay anh lại đang cầm một chiếc áo ngực! “Đây là... của Đông Phương Xá Nguyệt? Chúng tôi...” “Đúng vậy!”