Độc Sủng Công Chúa Nhỏ Của Tám Người Cậu (Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm)

Chương 364: Sao con lại chạy tới đó



Tuy hắn có thể điều tra rất nhanh, nhưng điều hắn cần bây giờ là để Túc Bảo tự mình làm việc đó.

Túc Bảo nói "Được" rồi chạy nhanh xuống lầu.

Tô Tử Du: “Hả? Đi đâu rồi?” Cậu mới bắt đâu mà.

Tô Tử Du nhìn theo Túc Bảo rồi lại nhìn lưới bắt quỷ trong tay mình, để nghiệm chứng khả năng bắt quỷ của tấm lưới, cậu nghiến răng nghiến lợi quăng lưới vào. trong căn phòng bí ẩn rồi hét lên: “Chạy maul”

Tô Tử Du chạy theo Túc Bảo xuống dưới lầu.

Hân Hân chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy mình bỗng vô cớ hồi hộp và lo lắng.

Hân Hân nói: “Chờ em với!” 

Tô Tử Tích quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đổ nát, bên trong tối tăm...

Mãi đến lúc này, cậu mới cảm thấy căn phòng trước mắt hơi đáng sợ, lập tức vội vàng bỏ chạy.

Bây giờ đã là khoảng sáu giờ chiều, có rất nhiều bà cụ đang chơi đùa với cháu ở quảng trường nhỏ.

Vừa xuống lầu, một luồng khí nóng ập vào mặt, giống như bước qua hai thế giới, không gian trước mắt

sáng bừng lên.

'Túc Bảo nhìn lại tòa nhà cũ mờ mịt, càng thêm hồ nghỉ.

Tô Tử Du căng thẳng hỏi: “Tòa nhà này có quỷ à em?”

Hân Hân: “2?” Quỷ, quỷ gì thế? Túc Bảo lắc đầu: “Còn chưa biết ạ!”

“Túc Bảo, đi đâu thế?” Tô Cẩm Ngọc cùng quỷ xui xẻo xuống lầu thì vừa hay trông thấy Túc Bảo.

“Mẹ ơi, con phải đi hỏi chút chuyện.” Túc Bảo nói cho Tô Cẩm Ngọc biết căn phòng kỳ lạ ở tầng sáu.

'Tô Cẩm Ngọc nói: “Con chỉ là một đứa trẻ, có đi hỏi cũng đâu thể hỏi được thông tin về những chuyện thế  này.

Đâu có người lớn nào đi tán dóc mấy chuyện như vậy với trẻ con bao giờ.

Túc Bảo kéo tay Tô Cẩm Ngọc: “Vậy mẹ đi với con nha”

Tô Cẩm Ngọc: “Ừm.”

Tô Tử Du và Tô Tử Tích không hỏi han gì mà tự động đi theo Túc Bảo, chỉ có Hân Hân chưa từng có kinh nghiệm gì về chuyện gặp ma quỷ thì ù ù cạc cạc.

Gì thế? Chuyện gì thế nhỉ??

Khi đến quảng trường nhỏ, Túc Bảo đi về phía một bà cụ mặc váy hoa màu xanh lá cây, thoạt nhìn bà cụ có vẻ là người thích nói nhiều.

“Xin chào cụ!”

Bà cụ nhìn Túc Bảo rồi nhìn Tô Cẩm Ngọc, hỏi: “Có chuyện gì à? Hai đứa là con cái nhà ai thế? Sao bà chưa thấy bao giờ nhỉ?”

Bà cụ hoàn toàn không biết rằng bà đang trông thấy quỷ....

Lúc này Tô Cẩm Ngọc mới ý thức được, bà cụ có thể nhìn thấy cô.  

“Woa, trông bà khỏe mạnh thật đó, bà ăn cơm chưa ạ?” Tô Cẩm Ngọc cười híp mắt rồi chỉ tay về phía hai tòa nhà: “Anh cả con đang ở đó.

Cô cũng không nói dối, đúng là xe của Tô Nhất Trần đang đỗ phía đó.

Bà cụ liếc nhìn một cái, tưởng Túc Bảo và Tô Cẩm Ngọc đến thăm họ hàng nên bắt đầu nói chuyện thân mật: "Ồ, họ hàng của con sống ở đây à, bà ăn rồi, con ăn chưa?"

Tô Cẩm Ngọc ngồi xổm rồi bắt đầu tán dóc với bà cụ, chẳng mấy chốc hai người liền như người quen đã lâu.

“Đúng rồi bà ơi!” Tô Cẩm Ngọc sáp tới gần, hỏi nhỏ: “Hồi nấy con dẫn con gái con qua bên kia chơi, phát hiện một căn phòng kỳ lạ treo dây đỏ, lá bùa vàng và xương móng gà. Đó là gì ạ?"

Sắc mặt bà cụ hơi thay đổi, bà vỗ đùi nhỏ giọng nói: "Sao con lại chạy tới đó!?"