Phùng Nông và Tần Thị ở đến chiều rồi quay về làng Đại Trại.Phùng Thương gần đây nhận được đơn hàng lớn, người mua cần gấp,mọi ngày hắn đều thức đêm để làm.Nhưng hôm nay hắn không trở lại cửa hàng mà về nhà mình. Trời nóng,không cần nước ấm, hắn ngồi xổm bên cạnh giếng, chà rửa một lượtkhắp người.Trên tay hắn quanh năm suốt tháng đóng cặn bẩn của nước rèn thép, chànửa ngày cũng không sạch, đành từ bỏ.Giờ Dậu, gà chó đã yên giấc. Cuối tháng 4, trời còn lộng gió, Bàng LụcNhi đã đóng cửa từ sớm.Phùng Thương cởi bỏ áo trên, bước lên giường đất.Phùng Thương đã từng thành thân, không phải không biết chuyện kia,thấy Lục Nhi đưa lưng về phía hắn, trên người mặc phong phanh, tinhlực nam nhân nào kiềm chế nỗi.Hắn vừa mới đưa tay chạm vào Bàng Lục Nhi, thân thể nàng liền runlên.“Lục Nhi, nàng đừng sợ, ta biết nàng có thai, ta sẽ làm nhẹ.” PhùngThương thấp giọng nói.Bàng Lục Nhi hít một hơi thật sâu, ôm bụng nhỏ giọng nói: “Thương ca,bụng ta hơi khó chịu, hay là đêm nay huynh ngủ phòng bên đi.”Ai lại không biết nàng đang tìm cớ đùn đẩy.Ánh mắt Phùng Thương ảm đạm, không biết vì sao hắn nhớ tới ngàyđông năm ngoái, một người đứng ở đầu làng đưa lưng về phía hắn, bóngdáng cô độc.Phùng Thường và Lục Nhi giống nhau, chỉ biết kiếm tiền trước mắt,chưa từng đọc sách. Dù sao người nông dân bọn hắn, mấy đời tổ tiên đềukiếm ăn trên đất, người trong nhà cũng không nuôi nổi, có sức sẽ có ăn.Người kia hoàn toàn khác với bọn họ.Lục Nhi, có phải nàng vẫn còn nhớ hắn không?Lời này quanh quẩn bên miệng hắn chưa thể nói được, cuối cùng lại bịhắn nuốt xuống.“Được, Lục Nhi, nàng ngủ sớm đi.”Phùng Thương bước xuống giường: “Dạo này ta nhiều việc, tối đến ta sẽở cửa hàng làm luôn.”“Được.”Bàng Lục Nhi trước giờ mà người có chính kiến, nàng chưa bao giờ nghĩmuốn thủ thân vì ai, nếu không nàng cũng sẽ không chấp nhận gả choPhùng Thương.Nàng không biết bản thân mình rốt cuộc bị làm sao.Là Phùng Thương quá cường tráng, cả người vai u thịt bắp nên nàngkhông thích sao? Nhưng Trịnh Tuân đâu phải là thư sinh mặt trắng tróigà không chặt.Hay là mùi hương trên cơ thể Phùng Thương?Nàng có thể ngửi ra mùi hương tươi mát của bồ kết trên người hắn, nàngbiết Phùng Thương cố ý tắm rửa sạch sẽ rồi mới về.Lục Nhi nhìn ra song cửa thở dài, đợi qua mấy hôm nữa thử lại. Dù saolàm chuyện này nàng không khó chịu chút nào hơn nữa lại cực kỳ thoảimái.Đến lúc đó cứ nhắm mặt, dạng hai chân ra để nhụ.c côn tiến vào là được.Phùng Thương không đến phòng khác ngủ, mà trở về cửa hàng, mườingày trước hắn nhận đơn hàng một trăm cân thiết, tiền đặt cọc cho đơnnày là 10 lượng bạc.Phùng Thương nghĩ tới Bàng Lục Nhi, muốn cho nàng sống cuộc sốngthoải mái, cho nên càng ra sức làm việc.–Phu nhân náo loạn ngày đó không xuất hiện nữa, Lục Nhi lại muốn đemcá ra bán, ngờ đâu vẫn náo loạn.Lúc đó, nàng đang cúi người cắt lát cá cho người ta, kỹ thuật cắt rau củanàng vốn thuần thục, lại được Phùng Thương tỉ mỉ đánh cho con dao tốt,phân lượng rất nhẹ nhưng vô cùng sắc bén.Bốn phía đột nhiên ầm ĩ lên, một khắc sau lại trở nên yên tĩnh.Không khí xung quanh có chút quái dị.Bàng Lục Nhi róc xương cá rồi cắt cá thành từng khối, dùng giấy dầubọc lại, lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn.Mấy sạp xung quanh đã vắng người, chỉ có vài tên sai dịch đứng đó.Lục Nhi sửng sốt, tay run lên, con dao rơi xuống. Người đứng cạnh sạpsợ nàng bị thương vội kéo nàng qua một bên.Bàng Lục Nhi ngây ngốc ở đó mặc kệ đối phương lôi kéo.Nàng nghe người kia nói.“Lục Nhi, ta đã về rồi.”