Trên sân rộng, tiếng giết chóc từ bốn phía vang lên. Thanh âm bạo liệt không dứt bên tai, người vốn trước đó là đồng môn đệ tử thì lúc này cũng hạ thủ không có chút lưu tình nào, có thể đây chính là bản tính của con người.
Ở một chỗ trên sân rộng, dưới một cỗ khí tức cuồng bạo có hai đạo thân ảnh đang bị bảy đạo thân ảnh bao vây.
Trong vòng công kích này, không gian quanh người Lộc Sơn lão nhân lắc lư. Một đạo công kích trong tay khiến cho không gian trong nháy mắt như đọng lại, cuối cùng nhanh chóng đánh về phía Đới Đường.
Phanh Phanh.
Trước người Đới Đường, một cỗ chân khí phô thiên cái địa bạo phát ra, trong nháy mắt chống lại một quyền của Lộc SƠn lão nhân. Dưới một quyền này không gian bốn phía không ngừng lắc lư. Bước tiến của bảy người cũng dừng lại một chút, thế nhưng thủy chung vẫn không thể đột phá được.
- Ha ha, tàn trận này quả thực có chút quỷ dị nha.
Lộc Sơn lão nhân khẽ cười nói.
- Hai vị cung phụng, tốc chiến tốc thắng đi, chúng ta vẫn còn có chuyện khác cần làm.
Thanh âm của Lục Thiếu Du nhanh chóng vang lên, rồi thân ảnh của Lục Thiếu Du xuất hiện ở trên sân rộng.
Ánh mắt hắn nhìn đám người Đới Đường tạo thành trận pháp cũng có chút kinh ngạc. Trận pháp này dưới sự phối hợp của bảy người uy lực tăng cường gấp mấy lần, quả thực có chút kỳ diệu. Quỷ Vũ Tông chung quy cũng không phải thế lực bình thường, thủ đoạn trong tông cũng không ít.
- Ha ha, không thành vấn đề, phá trận thôi.
Lộc Sơn lão nhân hét lớn một tiếng, trong nháy mắt thủ ấn được kết, một đạo chưởng ấn mang theo lực lượng khổng lồ, giống như phô thiên cái địa trong nháy mắt đánh về phía Đới Đường. Dưới lực lượng cường hãn, không gian trong nháy mắt bị đè nén.
- Phá cho ta.
Lúc này Thanh Hỏa lão quỷ cũng hét lên một tiếng, vẻ mặt bừng bừng, chân khí bạo phát. Đồng thời một cỗ năng lượng nóng bỏng khuếch tán ra không trung. Một đạo quang trụ bằng hỏa diễm chừng vài trăm thước mang theo lực lượng kinh khủng đánh xuống.
Trong nháy mắt Lục Thiếu Du đi tới bên người Linh Tướng lục trọng và Linh Tướng tứ trọng kia. Cả đám người hấp hối, cũng may mà còn một hơi thở cuối cùng.
Vừa rồi đánh chết một Linh Tướng cửu trọng, Lục Thiếu Du đã rất tiếc nuối cho nên lần này hắn cũng không muốn Lộc Sơn lão nhân và Thanh Hỏa lão quỷ đánh chết hết, hiện tại hắn thiếu nhất đó chính là Linh Tướng để thôn phệ.
Sưu Sưu.
Lục Thiếu Du đánh ra mấy đạo chỉ ấn trên người hai tên Linh Tướng ngay lập tức, chỉ cần hai người tạm thời không chết là hắn có thể thôn phệ.
Khục khục.
Cách Lục Thiếu Du không xa, Đới Đường khẽ nhúc nhích, cố gắng đứng lên.
- Điều này không cần ngươi lo. Lão bất tử kia luôn xem thường ta, vậy thì ngay cả hắn ta cũng giết. Hai người các ngươi đều đáng chết, ta sẽ giết hết các ngươi.
Đới Cương Tử nói.
- Đới Cương Tử, tên ngu xuẩn nhà ngươi. Ta biết ngươi mơ ước chức vị tông chủ từ lâu, ngươi không cần phải làm vậy.
Đới Đường nhìn Đới Cương Tử, trong mắt hiện lên sự thê lương. Ánh mắt bất đắc dĩ kia lại nhìn sang Lục Thiếu Du cách đó không xa. Tuy rằng hắn không biết Đới Cương Tử đã xảy ra chuyện gì, thế nhưng tới lúc này hắn mơ hồ có thể cảm giác được việc này tuyệt đối có quan hệ tới Phi Linh môn, hắn lạnh nhạt nói:
- Lục Thiếu Du tất cả chuyện này có liên quan tới ngươi đúng không? Ta đã quá coi thường ngươi, không ngờ cuối cùng ta lại thua trong tay một tiểu bối. Ha ha.
- Đới Đường, ngại quá, ta không nên nói chuyện của ngươi cho Đới phó tông chủ, thế nhưng điều kiện của Đới phó tông chủ so với ngươi còn cao hơn.
Lục Thiếu Du mỉm cười nhìn Đới Đường, trong lòng lúc này ít nhiều cũng có chút chột dạ. Đới Đường cũng coi như là bá chủ một phương. Không ngờ lại thua trong tay đệ đệ mình, chỉ sợ chính hắn cũng không nghĩ tới việc này.
- Đới tông chủ, hiện tại là lúc ngươi nên động thủ, giết Đới Đường sau này ngươi chính là tông chủ duy nhất trên Quỷ Vũ Tông, toàn bộ Quỷ Vũ Tông là của ngươi.