NẾU CẬU THUA, TÔI MUỐN NGHE LỜI NÓI THẬT! Lãnh Dịch Diêm dùng một tay che mắt, chống khuỷu tay lên mặt tường, vùi trán vào cánh tay. Cảm xúc bị kìm nén quá lâu, cuối cùng sụp đổ, vỡ òa ra khi đột nhiên nghe thấy Ôn Tranh gọi tên mình.
Sau lưng cậu ta là ánh nắng mùa thu rực rỡ ngoài cửa sổ, nhưng không cách nào xua tan nỗi đau và tình cảm khó lòng kiềm chế vẫn dai dẳng trong lòng cậu ta.
Tiếng bước chân vang lên bên tai. Lãnh Dịch Diêm cho rằng đó là anh Cả nhà mình, nên dùng lòng bàn tay xoa loạn trên mắt. Chỉ là khi ngước lên thì cậu ta lại chạm vào đôi mắt bình tĩnh không gợn sóng của đối phương.
Cậu ta thoáng sửng sốt, rồi tránh ánh mắt đi. Đàn ông kiêng kị nhất là thể hiện sự yếu đuối trước mặt “kẻ địch”.
Lãnh Dịch Diêm không ngờ, người đàn ông đi đến cạnh mình lại là Lôi Duệ Tu.
Cổ họng cậu ta thoáng nghẹn lại. Cậu ta đưa tay vuốt tóc mái tóc rối trên đỉnh đầu ra sau gáy, sau khi bình ổn cảm xúc mới tiếp tục đối mặt với đôi mắt âm u của Lôi Duệ Tu, cười khẩy một tiếng, “Sao thế? Cố ý đến chế nhạo tôi à?”
Lôi Duệ Tu không trả lời, lơ đãng nhíu hàng mày rậm. Anh đứng trước mặt Lãnh Dịch Diêm, đút một tay vào túi quần, không vạch trần nỗi thống khổ của cậu ta. Anh trầm mặc hai giây rồi mới nhẹ nhàng lên tiếng: “Vào trong đi, cô ấy đang chờ cậu.”
Dứt lời, Lôi Duệ Tu không nhìn đến nét mặt kinh ngạc của Lãnh Dịch Diêm, rảo bước về phía bàn y tá trước ánh mắt chết sững của cậu ta.
Người đàn ông này là bạn từ nhỏ của Ôn Tranh. Anh không có tư cách ngăn cản họ gặp nhau, càng không nên hẹp hòi chế giễu tình cảm chân thật bộc phát của cậu ta.
Đàn ông yếu đuối vì phụ nữ không phải là chuyện mất mặt.
Lãnh Dịch Diêm thấy rất khó tin. Những lời độc địa của mình lại nhận về một câu thờ ơ bình thản của đối phương. Cậu ta bỗng cảm thấy bản thân thật nực cười. Vào khoảnh khắc vừa rồi, khí chất của người đàn ông này làm cậu ta cảm thấy mình chưa chiến đấu đã thất bại.
Lãnh Dịch Diêm cất giấu hết thảy yêu thương, đứng trước mặt Ôn Tranh giống như năm năm trước, giọng nói nhẹ bẫng bỡn cợt với cô.
Trong khoảnh khắc đó, chỉ mình cậu ta biết, lưng áo đã ướt đẫm một mảng.
Không lâu sau, vì mệt mỏi nên Ôn Tranh dần dần chìm vào giấc ngủ.
Người trong phòng bất giác cử động thật khẽ khàng, không quấy rầy cô thêm. Hãy vào webtruyenonlinez.com để đọc truyện nhanh hơn!
Nghiên Thời Thất tiến lên dém gọn góc chăn cho cô, thấy cô ngủ sâu mới đi ra ngoài cửa, dùng ngón trỏ và ngón giữa tạo thành kí hiệu “ra ngoài” với những người khác.
Trong hành lang, Tần Bách Noãn mệt mỏi tựa lên bả vai Lãnh Dịch Trì, dù chưa nguôi giận nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc chị coi anh như một cây cột để dựa.