Khí tức tản ra từ bên trong nó khiến người ta nhìn thấy mà giật mình, cho dùlà đám người Thế tử cũng đều phải xúc động, bọn họ cảm nhận được sự uy hiếptrong vụ sự bùng nổ của mặt trời nhân tạo đó.Nhất là lực lượng thần hỏa tản ra bên trong nó, càng là lộ ra ý đáng sợ,Nguyệt cung chấn động, dao động quẩn quanh như bão lốc, trong nháy mắt baotrùm Hồng Nguyệt tinh thần.Tuy cơn bão ấy bị đám người Thế tử phía trước ngăn cản, nhưng lại quấnquanh thành thành hình quạt lan đến phía sau.Âm thanh to lớn, truyền khắp ngoại giới Tế Nguyệt đại vực.Cho đến một lát sau, cơn bão mới hơi yếu bớt, Hứa Thanh lập tức ngẩng đầunhìn lại.Nguyệt cung vẫn sừng sững ở trong trời đất, ngọn lửa màu vàng trên đó dậptắt, ánh sáng màu đỏ lần nữa lan tràn, mà cửa chính... tuy xuất hiện một cái hốsâu, nhưng nó vẫn không mở ra.Đội trưởng nóng nảy nhảy dựng lên, trong ánh mắt lộ ra vẻ điên cuồng, hétlớn một tiếng."Trung Viên Tử!"Trong chớp mắt, vầng mặt trời nhân tạo còn phải lớn hơn mặt trời thứ nhấtgấp mấy lần phóng lên cao trong tiếng vù vù, ngọn lửa màu vàng tương tự thiêuđốt, mà khí thế lại càng bàng bạc hơn Tiểu Viên Tử trước kia nhiều.Nó gào thét lao thẳng đến cửa chính Nguyệt cung.Tiếng vang kinh thiên động địa mãnh liệt hơn bộc phát ra, đinh tai nhức óc,giống như thay thế tất cả âm thanh trên thế gian này, dap động và bão táp cũngnhư vậy.Hồng Nguyệt tinh thần run rẩy, Tế Nguyệt đại vực ầm vang, thậm chí cảngoại vực cũng nghe được tiếng nổ bổ đất bổ trời ấy.Thậm chí thần hỏa sau lần bùng nổ này trong nháy mắt đã nhuộm cả HồngNguyệt thành màu vàng, mà tuy cửa chính Nguyệt cung sở hữu thần uy, thếnhưng chung quy vẫn xuất hiện vết nứt trong sự công kích ở khoảng cách gầnnày.Đội trưởng kích động, ánh mắt chờ mong, Hứa Thanh cũng tập trung ánhmắt.Nhưng vào lúc này, một tiếng hừ lạnh quen thuộc lại truyền ra từ bên trongNguyệt cung.Theo tiếng hừ lạnh quanh quẩn, thần hỏa lan tràn ở trên cửa nháy mắt dậptắt, thần hỏa tràn ngập Nguyệt cung đều giống như thế, toàn bộ ngọn lửa khắpHồng Nguyệt tinh thần đều nháy mắt bị dập đi trong tiếng hừ lạnh ấy.Thế tử biến sắc, cơ thể lùi về sau, công chúa Minh Mai cùng với Ngũ côngchúa và lão Bát cũng đều thay đổi sắc mặt trong nháy mắt, nhất là Ngũ côngchúa và lão Bát, họ càng há miệng phun ra máu tươi, đồng tử co rút lại.Chỉ có lão Cửu, toàn thân hắn ầm ầm dựng lên sát khí, chém mạnh một phátvề phía trước.Tiếng nổ tung truyền tới, kiếm của lão Cửu hạ xuống giữa không trung,chém ra vô hình, hóa giải uy áp, thế nhưng theo kiếm này chém xuống, thânkiếm không thể chịu đựng được mà chia năm xẻ bảy.Mặt Lão Cửu không chút thay đổi, giơ tay vồ một cái, thanh kiếm thứ haixuất hiện trong tay, sau đó hắn ngẩng đầu nhìn chăm chú vào cửa chính củaNguyệt cung.Bên phía đội trưởng, ánh sáng màu lam lóng lánh trong mắt, bảy thái dươngnhân tạo còn lại bắt đầu thiêu đốt.Hắn đã nhận ra tiếng hừ lạnh kia.Đương nhiên Hứa Thanh cũng nhận ra, trầm mặc không nói gì, cánh cửachính Nguyệt cung vẫn không mở ra được, lúc này lại chậm rãi tự mở vào bêntrong.Vô thanh vô tức.Không phải chỉ hé ra một khe hở mà là hoàn toàn mở rộng, như đằng sau sựtĩnh lặng, giống như đang chờ đợi mọi người tiến vào.Mà xuyên qua cửa chính mở ra, có thể nhìn thấy bên trong cửa chính củaNguyệt cung không phải cung điện, đó là một vùng biển lớn màu đỏ đậm.Vùng biển ấy mênh mông vô tận, bọt sóng bốc lên, huyết quang chiếu rọimàn trời, tất cả mọi thứ đều là màu đỏ.Mà ở trong màu đỏ ấy, đập vào mắt đúng là từng thân hình khổng lồ đứngsừng sững trên biểnlồ.Những thứ thân hình ấy có vị như hình người, nhưng lại ba đầu sáu tay, còncó vị thì hoàn toàn quái dị, ví dụ như một vị trong đó hoàn toàn do hài cốt hợpthành, đồ sộ không gì sánh được.Còn có một vị, toàn thân cao thấp đều là xúc tu, giống như một miếng thịtbất quy tắc.Còn có một vị là do mây mù hội tụ, trong đó có thể thấy được đếm khônghết ngón tay út nhỏ bé.Những thân hình ấy có dáng vẻ khác nhau, hoàn toàn khác với vạn tộc.Mỗi một vị đều mang khí tức thần linh, cực kỳ kinh khủng, tràn ngập biểnmáu.Bất kỳ một vị nào, nếu như đi ra thì đều nhất định sẽ nhấc lên tinh phonghuyết vũ trong đại lục Vọng Cổ.Bởi vì bọn họ... đều là thần linh!Tổng cộng ba mươi bảy vị!Thậm chí ở trong đó, Hứa Thanh còn nhìn thấy thần linh của vùng đất TiênCấm!Bản thể của vị kia là một con cá thần linh, tạo hình vào lúc này cũng giốngnhư trong trí nhớ của Hứa Thanh.Mà dựa theo khí tức của họ để phán đoán, trong ba mươi bảy vị thần linhnày có ít nhất hơn mười vị đều vượt qua nó, còn có hai vị... cho Hứa Thanh mộtcảm giác tương đương với Xích Mẫu, thần uy mênh mông, nhìn thấy thì tâmthần sẽ tan vỡ.Mà các nàng cũng không phải là thực chất, đều là hình chiếu!Nơi đây, là địa ngục của thần linh."Không giống với lần đầu tiên ta tiến vào Nguyệt cung, cái biển nguyệtquang này hẳn là phải ở trong chỗ sâu mới đúng, nhưng hôm nay nó lại xuấthiện trước thời hạn...""Sự tồn tại trong biển nguyệt quang đều là hình chiếu do thần linh những đãtừng bị Xích Mẫu thôn phệ biến thành!"Đội trưởng trầm thấp mở miệng, đồng thời Hứa Thanh hai mắt ngưng lại,ánh mắt rơi vào chỗ sâu trong biển nguyệt quang, nơi đó... ở giữa không trungđược hình chiếu của ba mươi bảy vị thần linh vòng quanh, chậm rãi xuất hiệnmột đóa hoa to lớn.Hoa này đẹp tuyệt, chỉ là cái đẹp ấy lại lộ ra ý chết chóc.Màu sắc đỏ tươi, từng tim hoa phân tán, từng chiếc lá cong cong chập chờnbên trong trời đất, trong lúc mơ hồ còn có khúc nhạc phiêu diêu, du dương ởchỗ này.Đóa hoa, dần dần đua nở.Cánh hoa, từ từ nở rộ.Cả thế giới vào giờ khắc này tràn đầy mùi máu tươi mới mẻ, ngọt thơm lạigay mũi.